thục nữ pk xã hội đen

12 Oct

LỜI NÓI ĐẦU

người vợ hiền thục trong hiện thực là một người vợ như thế nào?

hay than thở, oán trách, không biết quản lí tiền bạc, không theo kịp thời đại, thậm chí cả đời coi chồng cả ông trời?

có rất nhiều tác phẩm văn học và điện ảnh đã miêu tả về cuộc sống bi thảm của những người vợ như thế, cùng với những đau khổ vất vả mà họ gặp phải sau khi bị bỏ rơi và cả những giọt nước mắt ngắn dài của những người vợ hiền thục sau khi các đức ông chồng này hối cải tỉnh ngộ.

Nhưng rất hiếm thấy những câu chuyện đại loại như những người vợ đó cuối cùng cũng có cho riêng mình 1 cuộc sống vui vẻ. Vui vẻ đi tìm tuổi xuân tiếp theo của mình, vui vẻ cự tuyệt sự quay đầu của chồng cũ lãng tử.

…………….

Chương 1: Mong một lần li hôn để được một bài học

mẹ Nại Nại nói: “chuyện này của hai đứa mẹ không quản nổi! nếu như con muốn li hôn thì cứ li hôn, ly hôn xong thì thuê 1 chiếc xe chở tất cả đồ đạc gia dụng, điện máy về.”

Chi 1 câu nói của mẫu thân đại nhân, Tần Nại Nại lập tức coi nhủ thánh chỉ,cầm theo hộ khẩu, giấy đăng kí kết hôn, chứng minh thư cuống cuồng chạy ra tòa án nhân dân là thủ tục ly hôn.

Chỉ mình cô tới, tòa án người ta không cho phép ly hôn. Nại Nại vô cùng konhs phục trước thái độ làm việc nghiêm túc, đấy trách nhiệm  của các đồng chí nhân viên làm việc tại tòa án. Nhưng Nai Nại đã quyết  cô nhất định phải ly hôn.

vào đại học, đilàm ròi kết hôn. cả đời của Nại Nại đều được người khác sắp đặt từng đường đi nước bước. Mỗi 1 bước đi đêu do mẹ Nại Nại đứng phía trước an bài hoặc do Lũ Nghị dẫn đường. Cô vĩnh viễn chỉ là kẻ bước sau mà thôi, thế nên căn bản không cần phải động não nghĩ ngợi là vì sao thế này hay rốt cuộc phải làm thế nào.

duy chỉ có lần này, cô muốn kiên quyết dù chỉ 1 lần.

thực ra, hôm ấy Nại Nại nhìn thấy 2 bóng người. Trong chiếc xe mà biển số quen thuộc tới mức không thể quen thuộc hơn, cô gái đó tươi cười rạng rỡ, còn chồng cô thì đangliên tục hôn cô gái, ngọt ngào và đắm say.

Nại Nại không phải 1 phụ nữ kiên cường, thế nên cô ko dám xông tới, áp mặt vào tấm kính, dữ dằn gọi cửa được.Cô càng ko dám la hét chửi bới Lữ Nghị, nói rằng bản thân cô thấy anh thật đáng ghê tởm.

Đúng vậy. Ghê tởm!

*********************

Ngày đó, khi 2 người vãn còn họcđại học, Lữ Nghị là chủ tịch hội học sinh. Thời điểm tân sinh viên nhập học chính là cơ hội tốt nhất để sư huynh các khóa tranh giành các tiểu sư muội mới vào trường, Anh thân là 1 lãnh đạo, tất  nhiên phải bá chiếm cô tân sinh viên khoa  khôi xinh đẹp nhất là Nại Nại rồi. Năm đó, anh 22 còn cô mới chỉ 18.

Tình tứ và thân mật, thề non hẹn biển, tất cả những chuyện tình cảm lãng mạng họ đều ã trải qua. Nại Nại thật sự nghĩ có thể trao thân gửi phận cho 1 người như anh nên vừa tốt nghiệp đại học họ đã kết hôn. Ai ngờ, mới chỉ 10 năm yêu nhau, 7 năm vợ chồng mà họ đã pjair đói mặt với tình cảnh khốn khổ thế này!

Hiện nay, sự nghiệp anh thành đạt, lại có nhà ở Hoa Viên Áo Gia,1 mục tiêu phấn đấu nỗ lực suốt đời của biết bao người.Còn cô hiền lương thục đức, ngoại trừ việc chưa sinh được đứa con nào thì ko thể tìm ra bất cứ khuyết điểm nào.

Cho nên Nại Nại trước giờ luôn nghĩ bản thân chưa bao giờ sai cả.

Hôm ấy, Nại Nại đã đứng ở góc phố nghĩ rất lâu, cơn gió cuối thu lạnh đến thấu xương, thế nên ko thể địch nổi sự lạnh lẽo trong lòng khiến cô phải bật lên run rẩyvào lúc này. Cô đang nghĩ phải chăng cô thật đã sai lầm?

Sai ngay từ lúc đầu và sai cho tới tận bây giờ!

Bạn bè thường nói, Nại Nại chính là 1 tiêu công chúa được nâng niu chăm sóc điển hình thời nay. Màng bảo vệ nhân tạo ấy  luôn luôn hoàn hảo hữu dụng, khiến cho con người cô có chút gì đó ngây thơ, đơn thuần. Thế giới của cô chỉ có một mình Lữ Nghị, anh chính là tất cả trời đất đối với cô.Nếu như có 1 ngày, Lữ Nghị đi công tác và ko bao giờ quay về nữa thì kết cục của cô hoàn toàn có thể thấy trước. điều duy nhất có thế xảy ra là cô sẽ từ từ chết đói!

Thậm chí cô cũng đã quên mất phải dùng đôi tay mình xây dựng cuộc sống như thế nào. ko đúng! chính xác là cô chưa bao giờ dùng đôi tay mình để xây dựng cuộc sống. Cô vẫn luôn là người há miệng chờ sung.

Thế còn bây giờ? Liệu cô có thế phán đoán 1 cách lí trí về tương lai sau nàu của mình ?

Cô gái đi cùng với Lữ Nghị có 1 đôi mắt hút hồn, xinh đẹp thuần khiết. Vì cô ta đang ngồi ở phía trước, nên tất cả những gì cô nhìn thấy chỉ là 1 góc của chiếc áo màu xanh nước biển. Thứ màu tươi trẻ à đã rất lâu rồi Nại Nại ko dám mặc nữa, tươi trẻ tới mức khiến người ta phải xao lòng. Lữ Nghị ôm lấy bờ vai cảu cô gái, co gái thì cười ngọt ngào tựa đầu vào ngực anh, đôi môi họ gặp nhau. Đay chính là khoảnh khắc ân ái ngọt ngào, cũng là thứ rất lâu Nại Nại đã ko còn được nhận nữa.

Nại Nại lặng lẽ quay người bước đi, cúi đầu đã những hòn đá trên đường, nỗ lực khống chế toàn thân đẻ khỏi run rẩy. Lúc lấy điện thoại từ túi xách ra, những ngón tay thon gầy của cô gần như ko nhấc nổi cái sản phẩm công nghệ điện tử ấy.

Sau khi bấm đủ 11 số, cô có cảm giác như mình phải dùng đến hết sức lực cả đời. Co thậm chí còn có chút mơ hồ, hình như anh bảo cô thiếu 1 số. Nếu quả thực đúng như vậy, cô sẽ ko phải đối mặt với những bất tiện và tra hỏi tiếp đó.

Khi điện thoại kết nối, cô thở dài, lặng lẽ đứng ở góc cuối con đường nhìn về phía chiếc xe. Thái độ của Lữ Nghịkhi nhấc máy vẫn rất thản nhiên, ôn tồn như mọi khi. Nại Nại lại lần nữa thở dài. Lần này chính vì thái độ của anh, co cảm thaatyvoo cùng đau đớn.

Người đàn ông mà cô yêu thích cuồng nhiệt năm đó  không biết từ lúc nào đã trở nên giỏi ngụy trang như thế. Trong điện thoại anh vẫn rất bình tĩnh nếu như ko biết trước chân tướng, có lẽ ko ai có thể ngờ được anh vừa mới trao nụ hôn nồng nhiệt cho 1 người phụ nữ khác chỉ mới vài giây trước thôi.

” A lô! Ông xã à! tối nay anh có về nhà ko?” giọng của nại Nại rất nhỏ, rất nhỏ. Nhưng cô biết anh có thể nghe thấy.

” Có chứ. Đợi chút nữa là anh về đến nhà rồi.” Câu trả lời khẳng định của anh cũng giống như bao câu trả lời trước đó.

Cảm giác của Nại Nại lúc này rất phức tạp,đau đớn, chua xót đắng cay. Cô mím chặt môi, thở dài rồi tiếp tục hỏi: ” Ông xã, có ai ở cùng anh ko?”

Lữ Nghị giật mình quay đầu lại. chỉ tiếc rằng sau khi cô hỏi xong câu đó, Nại Nại sớm đã lặng lẽ trốn mất rồi. Cô tựa vào sát tường, nhắm chặt đôi mắt lại.

Không chờ anh trải lời, Nại Nại đã đập điện thoại. Cô cất điện thoai vào túi, bắt đầu những bước tiếp theo.

Thực ra bước tiếp theo cũng rất đơn giản. Đầu tiên,cô sẽ chờ Lữ Nghị tự mình thú nhận tất cả mọi việc. Đây cũng là cơ hội cuối cùng của anh.

Đán tiếc khi 2 người ngồi lại cùng nhau, Lữu Nghị lại 1 mực phủ nhận, khuôn mặt lạnh lùng ko biểu cảm. Những mẩu thuốc lá cháy rồi lại tắt chính là những hồi ức sau cùng của Nại Nại đối với cuộc hôn nhân này.

Truy hỏi ko có kết quả, anh chẳng nói 1 lời, xách hành lí đi công tác. Trước khi rời nhà còn để lại lời nói đẹp đẽ muốn cho cô bình tĩnh đối mặt.

Nếu như nhân vật chính đã chạy mất rồi. Vậy thì tiếp theo cô phải nắm chắc kiến thức cần có về ly hôn. Nại Nại nhận thấy bản thân đặc biệt chấn tĩnh khi đọc luật hôn nhân. Thậm chí cô cũng chẳng phải thuê luật sư, tự mình viết đơn ly hôn. Rồi đến khi cầm đơn ly hôn đến tòa án. cô cũng chẳng mảy may do dự.

Tờ giấy đăng kí kết hôn năm nào trong tay cô giờ đã ngả màu thời gian, ko còn nữa màu đỏ tươi khi mới lấy về. Năm ấy đến lúc lấy giấy đăng kí kết hôn, anh còn nắm chặt tay cô, thành khẩn nói trước mặt các  nhân viên trong phòng chứng hôn: ” Nại Nại, anh thề sẽ đối xử tốt với em cả đời.” Thái đọi nghiêm túc của anh lúc đó rất đáng đựơc tin tưởngvà đương nhiên cô cũng giữ vững niềm tin ấy.

Kết quả mọi thứ đều thay đổi.

Ly hôn 1 phía, tòa cũng nhận. Khi tòa gọi anh đã từ chối ra giải quyết. Sau đó cũng thay đổi  luôn số di động. kết quả tieu cực của việc này là Nại Nại phải đăng 1 thông báo trên tờ báo nội bộ của tòa án, ý là bị cáo ko thể tới tòa có thể xin tuyên án đơn phương.

Hôm báo phát hành, Nại Nại ngồi bệt bên đường ôm tờ báo vào lòng mà khóc lóc thảm thương.

Một đoạn thông báo lớn như vậy, ko là gì khác lại chính là thông báo cô muôn ly hôn với anh. Vào năm đầu tiên kỷ niệm lễ kết hôn, anh đã đăng 1 tuyên ngôn tình yêu trên báo: ” Lữ Nghị  sẽ yêu Nại Nại suốt đời, suốt kiếp.” Tuyên ngôn đó cũng lớn như dòng thông báo náy vậy.

Thực ra đạo lí đều tương tự. Chỉ cần chịu bỏ tiền,tuyên ngôn tình yêu hay thông báo ly hôn cũng đều như nhau cả thôi.

Ly thân 2 năm, thông báo chỉ có 1 ngày. sau 60 ngày Nại Nại 1 lần nữa bước vào cổng tòa án. Lúc mở lại phiên tòa cũng chỉ có mình cô. Cả phiên tòa có 5 người, Nại Nại. chủ tọa, bồi thẩm viên, và 2 vị thư kí phiên tòa. chủ tọa cũng miễn luôn phần tố tụng, trực tiếp mời cô bước tới, hỏi ý kiến các nhân cô rồi phán định thời gian hòa giải vô hiệu. Nại Nại ko cần gì hết nên quá trình ly hôn cũng rất đơn giản.

Cô muốn giải quyết triệt để cũng vì ko mong có có hội thay đổi.

Đúng vậy! ” Bảo bối tâm can” được nâng như nâng trứng , hứng như hứng hoa năm xưa, nay đã biến thành  1 bà cô già, treo trên cỏ tấm bảng 30 tuổi, ko có chút kinh nghiệm làm việc, chỉ còn biết liều mạng kiếm miếng ăn thôi. Nại Nại như có cảm giác chua xót bội phần khi nhiều năm trước trong sắc đêm huyền ảo và ấm áp, câu khen ngợi của ai đó rằng ” cô chính là người phụ nữ đáng được yêu thương nhất trên thế giới” nay lại biến thành sự cười nhạo của người đời.

Cuối cùng đã có quyết định của tòa án, Lữ Nghị vẫn ko chịu xuất hiện. Bảng thông báo ấy, cơ bản là anh ko đọc được. có lẽ đây chính là lỗ hổng trong bộ luật hôn nhân mà chúng ta tôn kính.

chỉ cần chúng ta muốn ly hôn, ko có gì là ko thể làm được.

 thế là người vợ thục nữ đã bị ruồng bỏ, điều duy nhất ko giống với những người vợ bị ruồng bỏ khác phải khóc lóc thảm thương chính là, người vợ bị ruồng rẫy Nại Nại tự mình mong như vậy. Hơn nữa trên mặt cô còn nở nụ cười khi bước ra khỏi tòa án.

Có thể giữ lại những hồi ức tốt đẹp, ko phá vỡ mối quan hệ sau cùng, ko cần tố cáo bạo lức gia đình, lần ly hôn này rất đáng. còn tương lai sau này, tâm nguyện lớn nhất của Nại Nại chính là ko gặp phải 1 kẻ bội bạc nào nữa.

*****************************